Làm mẹ đơn thân thế nào khi không có tiền và có chồng hờ hững vô tâm?

Làm mẹ đơn thân thế nào khi không có một công việc ổn định, không có người thân thiết để nhờ vả, không có ai để trông con? Bởi vậy, chị không bao giờ dám từ bỏ anh ta, bởi hai mẹ con chị đang lay lất từng ngày nhờ vào đồng lương ít ỏi anh ta đem về. Câu chuyện về một người phụ nữ tuy có chồng nhưng vẫn phải làm mẹ đơn thân. Tôi tự hỏi :”Rồi không biết cuộc đời chị sẽ ra sao, tương lai đứa bé sẽ như thế nào khi phải lớn lên trong hoàn cảnh ấy. Và nỗi khổ tâm, cam chịu của người đàn bà kia có ai thấu hiểu……?”Gặp chị trong ngày mưa Sài Gòn, chị khi đấy bị chiếc xe máy va vào, toàn thân ướt sũng. Tôi đi ngang vô tình thấy chị, hoảng hốt kéo chị dạy. Chúng tôi được dịp đi cà phê tâm sự. Tôi nhỏ hơn chị một tuổi, chúng tôi đã từng ở chung phòng thời còn là sinh viên, mới đây mà đã 4 năm trôi qua.

Làm mẹ đơn thân thế nào khi chị không có việc làm ổn định. Ảnh: Internet

Câu chuyện của chị làm tôi phải trằn trọc suy nghĩ, sinh ra mang thân phận là người phụ nữ thì khổ trăm bề. Nếu may mắn lấy được người chồng tốt thì xem như kiếp trước mình ăn ở tốt, có người để nương tựa, dựa dẫm. Nhưng không may cưới phải người chồng không ra gì, thì phải nuốt đắng cay vào mình. Vậy nên mới có câu: “Phụ nữ hơn thua nhau ở tấm chồng”.

Chị là mẫu người phụ nữ truyền thống, chung thủy và chịu đựng. Chị quen anh từ cái thời còn là sinh viên. Hai người yêu xa vì anh ta học Sĩ quan ở Đồng Nai, chị lại học Nhân văn ở Sài gòn. Tình yêu của họ không được chị em trong phòng ủng hộ, khi đó hai người quen nhau gần hai năm, anh ta chưa ngày nào lên thăm chị, chị cuối tuần lúc nào cũng phải lặn lội xuống thăm anh ta, tiền chị không có ăn phải cố gắng đi làm thêm dành dụm mua cái áo, cái bánh…để mang cho anh.

Chờ đợi anh ta 8 năm nhưng cuối cùng vẫn cô đơn, lẻ bóng. Ảnh: Internet

Bao nhiêu lần chúng tôi khuyên ngăn, anh ta không thật lòng yêu chị, nếu đã yêu thì không để chị chịu khổ đến vậy. Nhưng chị đều phớt lờ không nghe, cố gắng giải thích anh ta tốt thế này, thế nọ…riết rồi chúng tôi cũng không thèm nói tới.

Chị ra trường được một năm là hai người quyết định kết hôn. Thấy chị được mặc trên người chiếc váy cô dâu, miệng tươi cười hạnh phúc, tôi mừng cho chị. Bốn năm chờ đợi người yêu, ngày nghỉ, ngày lễ trong phòng đứa nào cũng có người yêu dắt đi chơi, còn chị một mình lủi thủi ở phòng. Khi ốm, khi đau cũng tự lo lấy, khi mệt mỏi cũng một mình chịu đựng.

Ngày hai người kết hôn với nhau. Ảnh: Internet

Nhưng nào ngờ…

Nghe chị tâm sự, tôi lặng người, không biết phải khuyên chị ra sao: “Chị cưới được một năm thì có con, anh ta ra trường điều động làm việc ở Quảng Nam. Trước khi cưới, anh ta bảo có người chú làm quân đội trong Sài Gòn. Ra trường rồi anh ta sẽ nhờ chú xin vào đó công tác. Khi đó, hai đứa phải không chịu cảnh yêu xa nữa. Anh ta hứa sau này sẽ chăm sóc tốt cho chị, cố gắng đền đáp những ngày tháng thanh xuân chị đã chờ đợi anh. Rốt cuộc, cưới 4 năm rồi anh ta chưa làm được điều gì cho chị. Ngược lại, chị mang tiếng có chồng nhưng vẫn phải làm mẹ đơn thân.

Chị làm mẹ đơn thân thế nào đây khi con còn quá nhỏ? Chị không thể bỏ nó ở nhà một mình mà đi làm, anh ta cả năm mới về thăm hai mẹ con được một lần, chị không biết anh ta làm một tháng bao nhiêu tiền mà gửi về cho chị chỉ đủ để đóng tiền trọ, mua sữa, mua gạo…là hết sạch. Chị nhiều lần nhẹ nhàng hỏi anh ta nhưng nhận được là sự trách móc: “Em không lo kiếm việc làm phụ anh, suốt ngày chỉ biết trông tiền của anh, làm được bao nhiêu là đã gửi hết cho rồi đấy”.

Nỗi cô đơn, buồn tủi khi phải nuôi con một mình. Ảnh: Internet

Anh ta đâu biết chị ở nhà khổ sở thế nào, người ta cứ bảo lấy chồng Sĩ quan là sướng mà hình như chị không có số hưởng. Đã bao lâu rồi chị chưa có được một bữa ăn ngon. Tình cảnh của chị bây giờ không ai thấu hiểu được. Chị luôn cố gắng trấn an bản thân rằng mọi chuyện sẽ ổn, chị đã chờ được anh ta 8 năm nay, chị bây giờ từ bỏ, coi như công sức trước đây chị cố gắng đều vô ích, chị không thể dễ dàng buông xuôi thế được. Nhưng chị không biết những ngày tháng tiếp theo chị phải làm mẹ đơn thân thế nào đây?

Trước kia, chị nghĩ cố gắng chờ đợi rồi có ngày ông trời sẽ bù đắp xứng đáng, nhưng chờ hoài, chờ mãi nhận được là sự tuyệt vọng. Anh ta thật sự rất vô tâm, chỉ biết nghĩ đến bản thân mình không suy nghĩ gì đến vợ con. Chị tin chắc, một tháng lương của anh ta gửi về nhà chỉ có một phần, tiền còn lại anh ta dành để ăn chơi, nhậu nhẹt ngoài đó. Biết vậy, nhưng mình nói được gì, khi bản thân không làm ra tiền thì dám trách móc gì ai. Anh ta còn gửi về là mừng.

Chị không biết phải làm mẹ đơn thân thế nào? Ảnh: Internet

Nhớ lại cái ngày sinh cu Bi, tối chị đau bụng chuyển dạ, chị cố gắng lăn lóc ra ngoài nhờ người ở cũng khu trọ chở đi bệnh viện. Chị một mình sinh con không một ai bên cạnh, cô đơn, buồn tủi, nước mắt chảy giàn giụa, cái cô ý tá thương tình người mua cho cái này, cái kia. Thế mà, anh ta vẫn không xin phép về với vợ con.

Nhìn chị tôi vừa thương, vừa trách. Ngày xưa chúng tôi đã khuyên bảo hết lời mà chị không nghe, thử hỏi từ ngày quen anh ta đến giờ chị hạnh phúc được mấy ngày, tôi cứ tưởng cưới nhau rồi hai người sẽ ở bên nhau, chị sẽ được bù đắp khoảng thời gian cực nhọc trước kia. Nhưng rồi, cô đơn, lẻ bỏng vẫn đeo bám chị đến giờ.

Con là niềm an ủi lớn nhất của cuộc đời chị. Ảnh: Internet

Bây giờ, chị phải làm mẹ đơn thân thế nào đây? Tôi không biết phải khuyên chị thế nào, chị đang sống nhờ vào tiền lương của anh ta, bây giờ chỉ còn cách cố gắng chịu đựng anh ta thêm một thời gian nữa, chờ cu Bi lớn thêm chút , chị gửi nhà trẻ rồi cố gắng kiếm một công việc ổn định để làm. Một khi chị đã làm chủ được tài chính thì chị mới dám mạnh dạn quyết định có nên chờ đợi anh ta nữa hay không?

Diễm My

Kiến thức - Tags: